Đọc bài này xong, bạn sẽ không dám khen chê nhân viên bừa bãi nữa!

Tóm lại, cùng một câu nói cũng có thể mang lại cảm nhận khác nhau cho mỗi người. Do đó, làm một người quản lý, phải hiểu được tầm quan trọng của ngôn ngữ, không được phê bình bừa bãi người khác. Khi phê bình cấp dưới, phải chú ý hai điểm:

Người quản lý tự tin quá mức thường thích dùng một câu nói để bình luận nhân viên của mình, ví dụ: “Cái gã A này thật lỗ mãng”, “B quá bẩn thiểu” hoặc “D là một nhân viên kiểu mẫu”. Căn cứ để họ bình luận như vậy chỉ đến từ một hay hai sự việc ngẫu nhiên. Chẳng hạn, bình luận của anh ta đối với A là vì có một lần, A ca hát điên cuồng trong buổi tiệc cuối năm, trông rất khó coi. Còn đối với D thì vì anh ra không bao giờ xin nghỉ phép, lương hàng tháng bao giờ cũng lãnh đủ về nhà. Suy luận như vậy thật võ đoán, độ tin cậy không cao.

khong-khen-che-nhan-vien-bua-bai

Người viết từng cùng nghiên cứu với một giáo sư đại học, phát hiện thấy dù tính cách dễ hiểu, ít nhất cũng phải dùng 7 câu để mô tả thì mới sáng tỏ được. Lượng từ vựng người bình thường sử dụng quá ít, mà lại cứ thích miêu tả người khác bằng ngôn ngữ thiếu sót này. Vả lại, ngôn ngữ nào cũng đều có thể được sử dụng một cách rất thâm thúy, một câu nói thường chứa đựng rất nhiều hàm ý, như: Hình dung người lịch sự, có người cho rằng đó là người rất lễ phép, có người lại cho rằng chỉ người ăn mặc gọn gàng sạch sẽ. Nhưng đôi khi, có người lại liên tưởng đến ấn tượng “cứng nhắc”, “khó tiếp cận”.

Tóm lại, cùng một câu nói cũng có thể mang lại cảm nhận khác nhau cho mỗi người. Do đó, làm một người quản lý, phải hiểu được tầm quan trọng của ngôn ngữ, không được phê bình bừa bãi người khác. Khi phê bình cấp dưới, phải chú ý hai điểm:

Đừng chỉ dùng tính từ, phải chỉ ra sự thực để nói rõ.

Cố gắng quan sát từ nhiều phương diện rồi hãy đánh giá.

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *