Liệu bạn đã biết cách làm tốt công tác chỉ đạo? Nếu chưa, nên đọc bài này!

Người quản lý phỉ thường xuyên phản tỉnh, kiểm thảo xem mình có phải đã vô tình trở thành kẻ ngáng đường hay không. Nếu câu trả lời là đún thì phải lập tức thay đổi tác phong đứng trên lập trường của “người thúc đẩy” để giải quyết tình hình trước mắt, đừng cố chấp, cho mình là độc tôn. Như thế mới thay đổi cách nhìn của cấp dưới dành cho mình, được họ tin cậy.

1. Chuẩn bị đầy đủ

Đối với giới doanh nghiệp, việc “chuẩn bị” là điều cơ bản nhất trong mọi hành động. Cho dù quản lý chi nhánh chỉ đến họp giao ban hàng tháng với công ty, cũng cần phải có sự chuẩn bị. Những vấn đề khác như chiêu đãi khách hàng hoặc tổ chức họp nội bộ công ty để lấy ý kiến, cũng cần chuẩn bị trước một số tư liệu.

2. Đừng bảo thủ

Nếu cứ bảo thủ, không cải tiến thì bề ngoài có vẻ là quy định hoàn thiên, nhưng khi thực hiện lại dẫn đến những tranh cãi ngoài dự liệu. Quy tắc là do con người lập ra, nhưng nó thường quay lại trói buộc con người. Có nghĩa là ban đầu, khi lập ra quy định, người ta đã vắt óc để suy nghĩ nhưng sau một thời gian, tách khỏi nhu càu thực tế, nó lại bộc lộ vô vàn khiếm khuyết. Nếu muốn sửa đổi thì phải mất nhiều thời gian và sức lực, do đó, người ta đành phải giữ lại những quy định cũ. Một người quản lý phải luôn chú ý đến những quy định mình đã lập, xem có chỗ nào bất hợp lý hoặc có phù hợp với nhu cầu thực tế hay không. Khi phát hiện tình trạng này, đừng ngại khó khăn, hãy sửa đổi ngay, tuyệt đối không được xem thường.

3. Lập ra nội quy hoàn thiện

Mục đích của việc lập ra quy tắc là muốn mọi người tuân thủ, nếu chỉ hình thức thì không mang lại ý nghĩa gì cả. Do đó, ngoài quy tắc ra, còn phải có quy định về việc xử phạt vi phạm quy tắc để cưỡng chế người khác tuân thủ. Khi phát hiện quy tắc không phù hợp với thực tế, cần sớm lọc bỏ, sửa đổi hoặc bổ sung thêm cho hợp lý. Đừng giậm chân tại chỗ, nếu không quy tắc đó sẽ ngày càng xa rời thực tế theo sự biến thiên của thời gian.

4. Tùy cơ ứng biến

Làm một người quản lý cần có khả năng quan sát nhạy bén, phải dự đoán trước sự biến đổi của thời đại, nhu cầu của quần chúng và kỳ vọng của xã hội, như thế mới theo kịp thời đại, được nhân viên kính trọng. Khi hoàn cảnh thực tế thay đổi mạnh mẽ, người quản lý phải đích thân ra ngoài xã hội tiếp xúc với quần chúng, thu thập thông tin thị trường, phân tích bằng một tư duy nhạy bén, sau đó lập nên đối sách nhất quán. Ngoài ra, việc tham chiếu các tư liệu lịch sử, triết học cũng rất quan trọng.

5. Sắp xếp công việc hợp lý

Nếu giao công việc quan trọng cho người nhàn nhã, anh ta sẽ bỏ ra rất nhiều thời gian để thực hiện, nhưng kết quả vẫn rất hạn chế. Ngược lại, nếu giao cho người bận rộn suốt ngày, sẽ đạt được kết quả thành công ngoài tưởng tượng. Dù bận đến thế nào, người biết sắp xếp thời gian cũng luôn hoàn thành từng công việc, chứ không để xảu ra tình trạng “không biết làm thế nào” hoặc “lực bất tòng tâm”. Đó chính là điều anh ta thích, công việc càng nhiều, anh ta càng hăng hái.

Khi nhân viên hoàn thành một việc quan trọng, hãy nhớ là phải để anh ta nghỉ ngơi đầy đủ, bày tỏ sự quan tâm đến nhân viên. Là người quả lý, khi lập bảng tiến độ, phân công công tác, phải chú ý đến điểm này, tránh gây phiền phức cho bất kỳ nhân viên nào.

cong-tac-chi-dao

6. Rèn luyện tính tự chủ

Người không biết tự tìm việc để làm là người không biết làm việc. Người xuất sắc không chi thể hiện qua khối lượng công việc nhiều hay ít, quan trọng hơn là làm thế nào để hợp lý hóa công việc, tiết kiệm thời gian, đồng thời đáp ứng yêu cầu hoàn thiện ở mức tốt nhất, thế mới thật sự biết làm việc.

Điều quan trọng nhất là phải có tính tự chủ đầy đủ đối với công việc của mình, phải có tình thần “do chính tôi làm ra”, ngại gì trưởng phòng hay trưởng bộ phận. Khi đó, chỉ cần cầm phương án đi thuyết phục cấp trên, tích cực làm theo kế hoạch, thế là xong.

7. Nâng cao tinh thần khi họp

Có thể nói, cuộc họp là một “tấm gương” của công việc, từ tình hình cuộc họp có thể đoán được hiệu suất công việc. Nói cách khác, khi người quản lý truyền thụ kinh nghiệm và kỹ thuật cho nhân viên, đồng thời cũng phỉ tiếp thu những thông tin hoặc ý tưởng không dễ có được từ nhân viên.

Điều quan trọng hơn là đừng nên xem thường cuộc họp định kỳ hàng tháng hay hàng tuần, chỉ cần được thực hiện hợp lý, nó sẽ giúp bạn và nhân viên hoàn toàn hiểu biết lẫn nhau, giúp bạn trở thành một người quản lý thành công.

8. Khích lệ tinh thần mạo hiểm

Nhiều người cho rằng, trước khi quyết định làm hay không làm việc gì đó, phải cân nhắc điều tra cho kỹ. Tuy nhiên, càng chu đáo thì cảng thận trọng, dẫn đến kết luận cuối cùng là: đừng mạo hiểm. Đành rằng trước khi thực hiện phải điều tra kỹ lưỡng, nhưng vẫn không thể nào có khả năng phòng ngừa hoàn toàn được nguy hiểm. Do đó, khi làm việc gì, hãy có tinh thần và quyết tâm thách thức mạo hiểm, như thế mới có thể khắc phục được khó khăn.

Là người quản lý, khi đứng trước sự mạo hiểm nào bạn sẽ cùng lúc trở thành mục tiêu đánh giá nghiêm khắc của cấp trên và cấp dưới. Tuy nhiên, khi thấy đó là một cơ hội lớn mà lại sợ mạo hiểm, để công ty khác thực hiện trước sẽ càng mất nhiều hơn.

9. Dựa vào sức mạnh của người thứ 3

Hầu hết các công ty thường rất chú trọng đến sự tự do cạnh tranh, do đó, cá nhân và tổ chức đều phải có kiến giải độc đáo của mình. Điều quan trọng nhất không phải là xóa dần sự cách biệt lẫn nhau, mà là làm thế nào để điều chỉnh lại khoảng cách này cho hợp lý để củng cố tổ chức. Do đó, việc thiết lập các bộ phận như công đoàn ngành, ban hòa giải, trung tâm tư vấn, các phòng ban trong công ty v.v… rất cần thiết. Có nhiều người kinh doanh coi những bộ phận này là thù địch hoặc kẻ ngáng đường, nhưng thực ra, nếu trao đổi ý kiến tốt với những bộ phận này thì sẽ có thể phát hiện ra nhiều vấn đề để giải quyết được trước khi có nguy cơ xảy ra.

10. Đừng làm kẻ ngáng đường

Người quản lý phaỉ thường xuyên phản tỉnh, kiểm thảo xem mình có phải đã vô tình trở thành kẻ ngáng đường hay không. Nếu câu trả lời là đún thì phải lập tức thay đổi tác phong đứng trên lập trường của “người thúc đẩy” để giải quyết tình hình trước mắt, đừng cố chấp, cho mình là độc tôn. Như thế mới thay đổi cách nhìn của cấp dưới dành cho mình, được họ tin cậy.

11. Đừng “bế quan tỏa cảng”

Một người quản lý thật sự uu tú phải phá bỏ bức tường sắt “bế quan tỏa cảng”. Còn một doanh nghiệp muốn liên tục cải tiến và phát triển cũng phải vượt qua cái tôi, liên hệ nhiều mặt với các đơn vị khác. Quả thực, con người không trải qua khổ não thì làm sao có trí tuệ.

Đối với người quản lý trong giới doanh nghiệp, một trong những khổ não lớn nhất của công iệc chính là làm thế nào để vượt qua tính chất cục bộ. Nếu không khắc phục được khó khăn này, chỉ một mực “bế quan tỏa cảng”, anh ta tất không thể trở thành người quản lý ưu tú. Do đó, bắt đầu từ bây giờ, dù là người quản lý ở cấp nào, bạn cũng đều phải dẹp vỏ lòng riêng, loại bỏ ý thức phòng vệ của mình, bắt đầu từng bước công hiến hết sức mình cho công việc.

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *